( Chia sẻ lên Facebook? ) [ 1 bài viết ] • Trang 1 trên 1

[size=125][b]1[/b]. Nếu ví lớp 10A5 của nó là một "vương quốc" thì nó chính là "nữ hoàng". Tuy không phải là cán bộ nhưng cả lớp gần như nể phục nó nhất. Với khuôn mặt trái xoan trắng hồng đều đặn, dáng người nhỏ nhắn và mái tóc màu hạt dẻ cột cao, lũ bạn gái thường xì xào bảo nó xinh nhất trường. Cái tên nữ tính mà bố nó đặt cho cô con gái diệu- Lý Linh Lan - khác xa với tính cách của nó. Nó nghịch như quỷ sứ, đôi mắt lúc nào cũng mở to tinh quái, miệng cười suốt ngày. Phải công nhận nó có nụ cười duyên và đẹp! Mặc dù nghịch ngợm vậy nhưng nó học rất "đỉnh", 9 năm liền đạt danh hiệu học sinh giỏi toàn diện, luôn đứng số 1 trong lớp. Nó học tốt tất cả các môn, đặc biệt là tiếng Anh, ngoại trừ môn Hóa học. Nó yêu phong lan tím không phải chỉ vì vẻ đẹp quý phái tự nhiên của hoa mà còn vì lan tím tượng trưng cho tình bạn trong sáng, thủy chung. Và, nó đang đi tìm "nhành lan tím lý tưởng" của riêng mình...



[b]2[/b]. Vào những tiết Anh văn là hai tiếng "Linh Lan" được hoạt động hết công suất bởi lũ bạn vốn mù tịt thứ tiếng nước ngoài này. Nó giúp đỡ các bạn rất nhiệt tình. Nó thích thú và cảm thấy hãnh diện khi được coi trọng như vậy. Nhưng ngược lại, vào giờ Hóa của "bà trằn" - biệt danh nó đặt cho cô Phương - thì nó rất lo lắng. Đêm qua, nó đã giành gần 2 tiếng đồng hồ để nhét vào đầu khái niệm phản ứng oxi hóa-khử là gì và học vẹt các phương trình phản ứng. Nhất định hôm nay nó phải lên bảng lấy điểm miệng, để rồi không phải thấp thỏm lo âu, nín thở mỗi khi cô giáo giở sổ kiểm tra đầu giờ. Có điểm rồi, nó có thể yên tâm "bái bai" cái môn quái gở này.



Giờ Hóa, cô giáo bước vào lớp:



- Lớp trưởng, hôm nay có vắng ai không?



- Thưa cô, sĩ số 47/47 đủ ạ!



- Chúng ta kiểm tra bài cũ nhé. Anh/Chị hãy cho biết thế nào là phản ứng oxi hóa-khử và lấy 3 thí dụ minh họa? Ai xung phong lên bảng nào?



Cô giáo lướt nhìn một lượt rồi dừng lại ở phía nó:



- Hôm nay chỉ có 1 người học bài thôi à?



Hàng trăm con mắt nhìn nó ngạc nhiên. Điều đó cũng dễ hiểu thôi, mọi ngày vào giờ Hóa nó chỉ ngồi quậy hoặc nghịch linh tinh, vậy mà hôm nay nó lại giơ tay lên bảng cơ đấy!



Mấy đứa con trai nhìn nhau cười rúc rích:



- Lạ quá, hôm nay Mặt trời mọc đằng Tây hay sao ý chúng mày ạ!



Nó vênh mặt lên ra vẻ rất tự tin.



- Nào, Linh Lan lên bảng. - Cô giáo gọi.



- Dạ! - Nó hí hửng cầm vở lên bảng kiểm tra. Thật không may, đúng lúc đó, ngoài cửa lớp có tiếng nói:



- Thưa cô, cho em vào lớp ạ!



- Tôi tưởng hôm nay lớp không vắng ai? - Cô nhìn với ánh mắt dò xét.



- Đúng vậy mà. - Cả lớp xôn xao bàn tán. Riêng nó chẳng quan tâm, nó đang nhẩm lại bài. Cô Phương bước ra ngoài cửa, cầm tờ giấy gì đó lên xem. Xem xong cô bảo:



- Em vào lớp đi.



Đứng giữa lớp là một cậu con trai cao ráo, trắng trẻo, trông rất phong độ. Bọn con gái nhỏ nhẹ:



- Chà, cậu ta đẹp trai quá! Chắc học giỏi lắm đấy! Nhìn bề ngoài cũng khá thông minh!



- Ừ, để ý mà xem, hắn có đôi mắt đẹp chưa kìa!



- Con trai phải như vậy chứ, ai lại như mấy chàng lớp mình...



Bọn con trai bĩu môi:



- Bình thường thôi, kiểu này chắc là công tử con nhà giàu.



Cô giáo nhắc cả lớp trật tự rồi từ tốn nói:



- Tôi xin giới thiệu với các em, đây là bạn Hoàng Hiểu Phong, thành viên mới của lớp 10A5 chúng ta. Bạn Phong vừa chuyển từ thành phố Hồ Chí Minh ra nên còn nhiều bỡ ngỡ, tôi hi vọng các em sẽ yêu quý, giúp đỡ bạn hòa nhập với môi trường học tập mới.



- Mình là Hoàng Hiểu Phong, rất vui được làm quen với các bạn.



Cả lớp vỗ tay ầm ầm. Cô giáo đưa tay chỉ:



- Em đến ngồi vào bàn 3 kia nhé.



Hiểu Phong tiến lại gần chỗ nó:



- Xin lỗi, bạn có thể ngồi dịch vào?



- Cái gì? Ai cho bạn ngồi đây? Bàn tôi đủ người ngồi rồi. - Nó ngơ ngác.



- Lý Linh Lan! - Cô nhìn nó nghiêm nghị.



Nó miễn cưỡng thu dọn sách vở dành chỗ cho Hiểu Phong ngồi. Phong nhìn nó mỉm cười.



- Thưa cô, tiếp tục kiểm tra bài cũ chứ ạ? - Nó nóng lòng.



- Thôi, để hôm sau. Bây giờ chúng ta học vào bài mới kẻo hết giờ.



Nó tức giận ngoảnh sang nhìn Phong đang ghi bài, miệng lẩm bẩm nguyền rủa thằng đã làm lỡ cơ hội ghi điểm của nó.



[b]3[/b]. Bố mẹ Phong bận công tác nước ngoài nên họ gửi cậu về sống cùng ông bà ngoại ở quê. Hiểu Phong học môn nào cũng giỏi, cậu là "con cưng" của các thầy cô bộ môn Lý - Hóa trong trường. Các bạn trong lớp rất quý mến Phong vì Phong đẹp trai, học giỏi lại vui tính, chan hòa. Chúng gọi Phong là "hoàng tử xứ lạ" và hay đem Phong gán ghép với nó. Nó lại khác, nó chúa ghét những đứa đẹp trai, nhà giàu, học giỏi vì nó cho rằng bọn này điệu, hay làm cao, kiêu căng. Nó cũng không tài nào ưa nổi cái giọng nói Sài Gòn chẳng giống ai ấy. Hơn nữa, ngay từ lần gặp đầu tiên, nó đã có ác cảm với Phong rồi. Với nó, Phong là nguồn gốc của sự xui xẻo, là cơn bão táp khiến cả vương quốc 10A5 của nó xáo trộn. Phong hay đem kẹo và hoa quả tới lớp cho các bạn, ai mời thế nào nó cũng nhất định không ăn. Nó hay cười là thế nhưng chả bao giờ cười với Phong cả. Nó nhìn thấy Phong là thấy bực mình, đáng ghét như nhìn thấy kẻ thù vậy. Biết thế nên trước mặt nó, để được vui vẻ thì chẳng ai dám nhắc gì tới Phong. Có lần cái Ngọc - bạn thân của nó - buột miệng khen Phong có đôi mắt đẹp, nó chối phắt: "Đẹp gì chứ, mắt quỷ thì có!".



[b]4[/b]. Giờ Hóa kiểm tra một tiết. Chỗ Hiểu Phong rất nhộn nhịp: bàn trên quay xuống, bàn dưới ngó lên, đằng xa cũng í ới hỏi kết quả, cách giải thế nào. Dù sắp hết thời gian mà vẫn chưa làm được bài nào, nhưng nó vẫn thản nhiên ngồi tựa bàn quay bút. Phong quay sang thấy làm lạ khi nhìn tờ giấy kiểm tra của nó vẫn trắng tinh, chẳng có gì ngoài họ tên, bảng điểm - lời phê và hai chữ "Bài làm", thế mà nó vẫn rất vô tư. Phong nhẹ nhàng nói:



- Lan cần tớ gợi ý cách giải không?



- Không dám! - Nó ngoảnh mặt đi, lấy quyển truyện tranh trong ngăn ra đọc.



Cái Ngọc ngồi bên cạnh đưa tay giằng lấy quyển truyện, giục:



- Tôi xin tiểu thư, sắp hết giờ rồi, không còn thời gian để tiểu thư làm cao nữa đâu. Chép bài đi nhanh lên.



- Sao chứ? Để tớ thử một lần trong đời bị điểm kém xem cảm giác nó thế nào. - Nó liếc nhìn Phong với ánh mắt coi thường, tỏ thái độ "cóc cần".



- Tính Lan là vậy đấy, bảo thủ lắm. Phong đừng để bụng, thực ra Lan rất tốt...



- Xí, ai cần bạn nói hộ chứ. Mà nói với hắn làm gì, phí lời! - Nó chua chát.



Hôm trả bài, nó không lấy làm ngạc nhiên lắm khi được điểm 0 tròn trĩnh, còn Phong được 10. Phong an ủi nó:



- Không sao đâu. Lan đừng buồn, còn rất nhiều cơ hội để Lan gỡ điểm mà.



Nó tức tối:



- Bạn thôi đi, không phải làm bộ làm tịch trước mặt tôi. Chẳng phải bạn muốn tôi bị điểm kém lắm sao?



- Không, ý mình không phải vậy. Thực ra mình...



Nó quay ngoắt đi, đụng vào Phong làm cậu ta suýt ngã. Mấy đứa con gái thì thầm vào tai nhau những gì không rõ, mắt chằm chặp nhìn Linh Lan. Cái Ngọc kéo tay nó ra hành lang:



- Cậu thật là quá đáng! Hiểu Phong đối tốt với cậu, cậu đã không trân trọng lại còn... Tớ rất thất vọng về cậu!



Nó không để ý tới lời Ngọc nói. Nó đang lo lắng không biết phải giải thích thế nào với bố mẹ về điểm 0 xấu xí đó. Về nhà, hết bố lại mẹ mắng nó vì tội lười học để bị điểm kém. Nó tức anh ách và càng căm giận Hiểu Phong hơn. Nó quyết định phục thù.



[b]5[/b].



- Phong cho tôi mượn vở bài tập Hóa về nhà!



- Lan không giận mình nữa à? - Phong lấy vở đưa cho nó.



- Đừng tưởng bở, chẳng qua là bất đắc dĩ thôi.



Kể từ đấy, nó bắt tay vào học Hóa. Chưa bao giờ nó làm gì say sưa đến vậy. Cứ hết tiết Hóa nó lại mượn vở Phong về xem, hôm sau nó lại mang trả để Phong làm bài tập. Lâu lâu, như một thói quen, nó chẳng hỏi, Phong cũng chủ động đem vở cho nó mượn. Sau gần 1 tháng tự học và được bố "phụ đạo", kèm cặp, nó đã tiến bộ lên trông thấy. Hầu như các bài Hóa học rắc rối, khó đến mấy cũng đều bị nó chinh phục một cách dễ dàng, ngon lành.



[b]6[/b]. Hôm nay, sinh nhật nó. Đến lớp, nó thấy trong ngăn bàn có một hộp quà được gói ghém rất cẩn thận. "Chắc ai đó muốn làm mình bất ngờ đây?" - Nó thầm nghĩ - "Nhưng là của ai mới được nhỉ? Không biết trong đó có cái gì? Liệu có phải là một bộ đầm màu tím hồng thật đẹp, hay là một đôi giày thể thao cực cool? À không, chắc là một món quà lưu niệm dễ thương nào đó...". Nó nhắm mắt tưởng tượng ra bao nhiêu thứ. Không thể đợi được nữa, mặc kệ là của ai, nó đưa tay bóc hộp quà. Chẳng kém gì nó, lũ bạn đang vây quanh cũng hồi hộp chờ đợi. Nó nín thở thò tay vào hộp.



- Chít, chittttttttttttttt...!



- Aaaaaaaaaaaaaaaa...! - Nó thét lên một tiếng kinh hoàng làm mọi người giật mình. Từ trong hộp, một con chuột bạch chui ra. Bọn bạn cười nghiêng ngả. Vốn nhìn thấy chuột nó đã sợ, huống chi... sờ phải chuột.



Mặt nó tái mét, vội ôm chầm lấy đứa bạn. Sau khi mấy thằng con trai túm gọn con chuột bỏ vào hộp, nó mới trấn tĩnh lại. Lúc đó, Phong mới từ cửa lớp bước vào.



- Sao thế? Lan thích món quà mình tặng chứ? Cả chiều qua, mình phải đi khắp thị trấn mới tìm mua cho Lan được con con chuột này đấy.



- Sao?... Nó run lên vì giận, đỏ mặt vì xấu hổ. Sự tức tối, uất ức, hờn dỗi dâng lên đầy ắp. Nó không nói được câu nào, ngồi gục xuống bàn khóc. Bạn bè càng an ủi bao nhiêu, nó càng khóc dữ bấy nhiêu. Phong hiểu rằng mình đã có lỗi.



Tan học.



- Linh Lan! Mình xin lỗi…



- Bạn… bạn quá đáng lắm! Bạn có ghét tôi, bạn cũng không nên làm như vậy. Tôi căm ghét bạn và không bao giờ muốn nhìn thấy mặt bạn nữa. Đồ xấu xa!



- Mình…



Bất chợt nó ngước lên, bắt gặp ánh mắt Phong đang nhìn nó. Nó thấy tim mình bỗng xao xuyến lạ kỳ. Nó vội đạp xe về nhà…



[b]7[/b]. Tối, mọi người tới dự sinh nhật nó rất đông, thiếu Phong. Bữa tiệc kết thúc, các bạn kéo nhau về hết, cái Ngọc ở lại giúp nó dọn dẹp. Xong xuôi, hai đứa ngồi vào bàn học bài. Khi soạn lại sách vở, nó nhìn thấy quyển vở bài tập Hóa của Phong để trên giá. Nghĩ lại chuyện hồi chiều, không kìm nổi tức giận, nó cuộn tròn cuốn vở rồi vứt mạnh vào sọt giác.



- Kìa, sao Lan lại làm vậy? – Ngọc cầm cuốn vở lên, lấy tay vuốt lại cho phẳng - Ủa, Lan xem nè, hình như trong bìa vở có ghi gì ấy, in lên cả mặt giấy bao này.



Ngọc cẩn thận cởi bỏ tờ giấy bao bên ngoài ra. Hai đứa cùng đọc:



[i]"Ngày… tháng… năm,



Tự nhiên mình cảm thấy nhớ Lan – cô bạn ngồi cùng bàn. Liệu có phải mình đã thích cô ấy? Mình cũng không biết nữa, nhưng mỗi khi đến lớp, được nhìn thấy Lan, mình rất vui. Trong mắt mình, Lan uôn là một cô gái xinh xắn, dễ thương, tinh nghịch. Bề ngoài Lan tỏ ra rất mạnh mẽ, cứng rắn, kiêu kỳ, nhưng mình biết, cô ấy cũng rất nhạy cảm, bên trong tâm hồn là cả một thế giới khác, yếu đuối, chân thành, và mộc mạc. Mình yêu con người ấy… Nhưng mình thực sự không hiểu tại sao Lan lại ghét mình đến vậy. Mình đã làm gì khiến bạn ấy buồn chăng? Dù sao đi nữa thì mình cũng thật may mắn được quen biết Lan, học cùng lớp với Lan. Giá như Lan hiểu tình cảm của mình…"[/i]




Ngọc ấn tay vào chán nó:



- Thấy chưa? Người ta thì luôn nghĩ tốt cho cậu. Còn cậu, hãy nhìn lại mình đi, suốt thời gian qua, cậu đã đối xử với Hiểu Phong như thế nào!



- Vậy mà tớ cứ tưởng Phong cũng ghét mình. Tớ xấu xa, quá đáng lắm, phải không?



- Ừ, lại còn phải hỏi. À mà này, chuyện về con chuột bạch ấy, không phải lỗi của Phong đâu. Sự thật là thấy Lan quá quắt vậy, để Lan bớt kiêu căng, ngạo mạn nên bọn tớ đã nói dối Phong là cậu thích nuôi chuột bạch. Và tiếp theo chuyện xảy ra thế nào thì cậu biết rồi đấy. Tớ xin lỗi, nhưng tớ chỉ muốn tốt cho Lan thôi. Cậu hiểu tớ mà, phải không?



- Sao cậu không nói với tớ ngay ở lớp?



- Tớ cũng định làm vậy nhưng Phong bảo rồi Lan sẽ tự hiểu. Theo tớ, để cậu tự hiểu có mà đến… thiên niên kỷ sau. Cũng lạ thật đấy, sao người Phong thích không phải là tớ hoặc một bạn gái nào khác, mà cứ phải là Lan nhỉ? – Ngọc tủm tỉm.



Nó im lặng không nói gì, ngoảnh mặt đi, cố giấu hai giọt nước mắt đang trực trào ra. Suốt đêm, nó trằn trọc không ngủ được. Nó nằm nhớ lại ánh mắt Phong nhìn nó. Thật khó tả, ánh mắt như có lửa, ấm áp và nồng nàn. Lông mày Phong rậm, cặp mắt sang trong, đượm buồn. Nó hối hận và thầm trách mình thật ngốc. Nó dự định ngày mai đến lớp sẽ nói lời xin lỗi và làm lành với Phong. Lần đầu tiên nó thấy cái Ngọc nói đúng: Phong có đôi mắt rất đẹp…



[b]8[/b]. Lan đứng ngồi không yên, đi đi lại lại khắp lớp, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ. Nó đang phân vân không biết phải nói với Phong thế nào. Nhưng lạ chưa, trống đã điểm vào học rồi mà Phong vẫn chưa đến. Chuyện gì đã xảy ra với Phong nhỉ? Chẳng nhẽ Phong giận mình mà không đến trường? Nó bồn chồn lo lắng. Thầy giáo bước vào lớp:



- Thưa thầy, sĩ số hôm nay là 47/48, vắng bạn Hoàng Hiểu Phong không có lý do ạ. – Lớp trưởng đứng lên thưa.



- À, thầy xin thông báo với các em, từ nay Hiểu Phong sẽ không còn học ở trường ta nữa. Do yêu cầu công việc nên bố mẹ Phong quyết định đón bạn ý sang Pháp định cư. Vì không nỡ chia tay trường lớp, bạn bè nên Hiểu Phong nhờ thầy gửi lời chào tạm biệt tới các em...



Tim nó nhói đau. Linh cảm mách bảo nó rằng nó vừa để tuột mất một thứ quý giá vô ngần mà không bao giờ có thể tìm lại được. Như có điều gì đó thôi thúc, nó vụt chạy ra khỏi lớp.



- Ơ kìa, Linh Lan! - Thầy gọi với theo.



- Ngọc, Lan hôm nay sao lạ vậy? Cậu ý không sao chứ? - Mọi người tíu tít hỏi.



Mọi thứ xung quanh như tối sầm lại. Nó thấy mình bơ vơ, lạc lõng vô cùng. "Hiểu Phong, bạn không được đi lúc này! Mình không cho phép bạn đi! Lan không cho phép, Phong hiểu không? Lan đã sai và Lan đang rất hối hận. Lan thực lòng xin lỗi. Hãy cho Lan một cơ hội...".



- Đi với đứng thế à?



Một người đàn ông đi xe máy chẳng may đụng vào nó. Nó ngã văng ra đường. Mình đau ê ẩm nhưng nó vẫn cố gắng vùng dậy, tiếp tục chạy. Nó mải miết chạy như chưa bao giờ được chạy. Nó sợ sẽ không gặp được Phong. Nhưng nó tới nơi thì chiếc xe hơi chở Phong đã đi rồi. Nó thẫn thờ đứng dựa vào cổng nhà ông bà ngoại Phong, đôi mắt dõi theo con đường trải dài bất tận mà nó chắc chắn rằng trên đó có chiếc xe chở Phong đang chạy, vẻ đầy nuối tiếc. Cổ họng như nghẹn tắc, tiếng nấc cứ muốn dồn ra, nó thất vọng đang định quay về thì đằng sau có tiếng gọi:



- Lan! Cháu là Lý Linh Lan phải không? Hiểu Phong nói thế nào cháu cũng tới mà. Nó nhờ ông gửi cho cháu cái này.



Lan đưa tay nhận giỏ hoa phong lan rất đẹp từ tay ông lão, lí nhí cảm ơn rồi quay về. Nó giở tấp thiệp chúc mừng cài trên giỏ hoa ra đọc: "Linh Lan! Chúc mừng sinh nhật bạn! Mặc dù hơi muộn nhưng mình hi vọng Lan sẽ thích món quà này. Phong lan tím là loài hoa mình yêu thích nhất, mình đã trồng giỏ hoa này khi tới sống ở đây. Lan hãy giữ nó làm kỷ niệm nhé. Lan biết không, Lan có nụ cười rất đẹp. Mình thích nhìn thấy Lan cười nhưng hình như Lan chưa bao giờ cười với mình thì phải. Vì vậy, khi đọc những dòng chữ này, Lan hãy mỉm cười lên nhé. Lan à, Hiểu Phong sẽ luôn nhớ về bạn. Và tình bạn của chúng ta sẽ mãi đẹp, thắm tươi như màu phong lan tím, phải vậy không? Chúc Lan mọi điều tốt đẹp nhất! Hẹn gặp lại Lan vào một ngày không xa...".



Có giọt nước rơi xuống tay nó. Tại trời mưa hay nước mắt rơi? Không biết, nhưng nó thấy sống mũi mình cay xộc. "Hiểu Phong à, Linh Lan cũng rất thích phong lan tím...". - Nó mỉm cười, một mình lặng lẽ đi dưới mưa. Có lẽ nó đã tìm thấy "nhành lan tím lý tưởng" của riêng mình...



[/size]

[right][b](20/04/2005)[/b]

[b]Nắng Hồng[/b][/right]

--------------------

Gửi bởi: namnguyenft
Vào lúc: T.Bảy Tháng 11 29, 2014 2:59 pm


Chia sẻ lên Facebook?


Diễn đàn học sinh Trường THPT Phạm Công Bình
Điện thoại: 02403 876 226 - Email: information.pcb@gmail.com - Website: http://phamcongbinh.net
Địa chỉ: xã Nguyệt Đức, huyện Yên Lạc, tỉnh Vĩnh Phúc

© Copyright 2008-2015 | Thiết kế bởi: NamNguyenft | Ngôn ngữ: Tiếng Việt | Hosting: NênCó.vn | Mã nguồn: phpBB
site stats Đếm Web