( Chia sẻ lên Facebook? ) [ 1 bài viết ] • Trang 1 trên 1

[size=125]Trong gió, nghe đâu đây “tiếng rơi rất mỏng như là rơi nghiêng” (Trần Đăng Khoa), từng chiếc lá màu vàng nắng rời cành cây, điệu đàng trong không trung, rồi dịu dàng nằm trên đất mẹ. Lá xà cừ - loại cây cổ thụ thân quen không thể thiếu trong sân trường thủa nào.



Xưa, những dãy nhà cấp bốn nối đuôi nhau trong màu ngói đỏ tươi, tất cả đều giản dị, chân chất như loài cây cổ thụ che bóng mát sân trường. Xà cừ - Loài cây mà bọn trẻ chúng tôi ngày ấy vẫn thường quen gọi: Cây báng súng. Thân cây xù xì, to bản, nếu ai để nhựa dính vào quần áo sẽ để lại những vết thâm đặc, không thể nào giặt sạch, từng chiếc lá dày nhỏ nhắn hơn nửa bàn tay học trò, vị đắng chát, quả thô cứng dày…Tất cả những gì có trên loài cây ấy đều không lấy gì làm đặc biệt, không đẹp say lòng lũ quỷ nhỏ tinh nghịch ngày xưa. Nhưng là học trò, trong ký ức ai cũng có hình ảnh của loài cây với thân to cao, vươn thẳng đón ánh nắng mặt trời và xoè tán rộng phủ xuống sân trường, vừa như để cho bóng mát, vừa như cúi xuống ngắm trông, dõi theo những trò chơi, những bước chân dần khôn lớn của bao thế hệ học trò đã đi qua…



Rào rào… lá vàng rơi! Tôi nhớ khi xưa, mùa lá rụng cũng là lúc tiếng ve cùng hoà tấu ngân vang bản tình ca buồn muôn thủa, báo hiệu hè đã đến. Những đứa trẻ sau giờ tan học lại tranh nhau quét lá vàng, ấn đầy bao tải, khuân chiến tích về cho mẹ nấu cơm. Nồi cơm vần, niêu khoai luộc như ngon hơn, ngọt bùi hơn bởi màu lá vàng ươm sắc nắng khô, bén lửa đỏ rực hoá thân mình thành tro bụi, để rồi lại ôm từng gốc lúa, luống rau. Cứ thế, thời gian bắc nhịp trôi đi, tuổi thơ dần khôn lớn, hình ảnh cây xà cừ xin gửi vào miền kí ức thân thương!



Ồn ào và náo nhiệt, trang hoàng và rực rỡ đa sắc màu của những ngôi trường cao tầng. Giờ đây nhiều loài cây hội tụ trong khuôn viên trường đã thay thế cho vẻ mộc mạc, đơn sơ thủa nào. Thế hệ học trò ngày nay hân hoan đến trường vui học, chơi đùa trong vẻ đẹp lộng lẫy của muôn loài cây khoe hương sắc. Những tâm hồn trong sáng, những đôi mắt mơ màng, những ước mơ, khát vọng cháy bỏng như gửi vào sắc tím của bằng lăng, màu đỏ rực của hoa phượng, màu trắng của hoa bàng, màu vàng óng vàng kim của hoa điệp… Những cánh hoa xinh tươi, lung linh ướp nắng căng tròn sức sống như trăng tròn 16. Tiếng ve vẫn ngân nga bản tình ca muôn thủa, nhưng không còn nữa những đứa trẻ tranh nhau từng đống lá vàng khô. Chợt nhớ trong góc tủ xưa, một quả xà cừ màu nâu già bung bốn cánh cứng cáp như đôi bàn tay mạnh mẽ của cha chở che, nâng bước đôi chân con, để rồi chợt nhớ về bàn tay mẹ dịu dàng, ấm áp ôm con vào lòng, khẽ hát ru: “À ơi…” con dần khôn lớn bước vào đời!



Mùa lá rụng, lòng nao nao nhớ về ký ức tuổi thơ, nhựa sống vẫn căng đầy trong nỗi nhớ da diết. Chiếc lá vàng khẽ xoay mình lượn trong gió, thật nhẹ nhàng, xui lòng ta hiểu hơn cuộc sống vần vũ với bao điều mới lạ. Bâng khuâng gửi nỗi niềm trong mùa lá rụng. Cây thay lá để tràn trề nhựa sống mãnh liệt, vững chãi hơn!



[right][b]Nguyễn Lê Hoàn[/b]



Giáo viên Trường THPT Phạm Công Bình



Huyện Yên Lạc – Tỉnh Vĩnh Phúc[/right]
[/size]

--------------------

Gửi bởi: namnguyenft
Vào lúc: T.Năm Tháng 10 23, 2014 9:38 am


Chia sẻ lên Facebook?


Diễn đàn học sinh Trường THPT Phạm Công Bình
Điện thoại: 02403 876 226 - Email: information.pcb@gmail.com - Website: http://phamcongbinh.net
Địa chỉ: xã Nguyệt Đức, huyện Yên Lạc, tỉnh Vĩnh Phúc

© Copyright 2008-2015 | Thiết kế bởi: NamNguyenft | Ngôn ngữ: Tiếng Việt | Hosting: NênCó.vn | Mã nguồn: phpBB
site stats Đếm Web